Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Anh yêu ngấn mỡ thừa của vợ

Cái cảm giác lúc anh vòng tay qua ôm veo vợ, rồi lần vào bụng vợ, bóp bóp cái ngấn mỡ ấy, rồi vợ cười sảng khoái vì buồn, anh mới hạnh phúc làm sao!

Đôi khi cuộc sống chỉ đơn giản như vậy, anh cũng chỉ cần vợ vui như vậy, vì anh đây, chẳng quan trọng hình thức lắm, anh đã yêu vợ thì mãi mãi yêu vợ.

Anh yêu vợ từ cái giây phút  vợ nắm lấy tay anh trong buổi xem phim ma ngoài rạp. Rồi đôi mắt vợ rưng rưng lệ khi nhìn thấy những hoàn cảnh éo le. Một bộ phim tình cảm xúc động cũng có thể làm vợ khóc suốt buổi, nhưng rồi lại có thể trêu đùa anh, rồi cười ngay sau khi chúng mình đi chơi. Vợ mang lại cho anh những cung bậc cảm xúc khó tả mà một thằng đàn ông như anh rất ít khi được trải nghiệm. Bởi anh luôn ích kỉ, chỉ biết sống cho bản thân mình, ít khi có bạn bè đi cùng. Và từ khi có vợ, anh thấy, mình đã sai lầm.
Ngày chúng mình cưới nhau, anh hứa hẹn sẽ mang lại cho vợ một mái ấm hạnh phúc và có lẽ, tới giờ, dù chúng mình mới đi được 1/3 chặng đường đời, nhưng anh đã phần nào khiến cho vợ không thất vọng. Anh luôn là người chồng biết lắng nghe và chia sẻ, chưa bao giờ anh to tiếng với vợ, quát tháo vợ dù vợ sai rành rành ra. Anh chỉ muốn vợ tin và hiểu, anh vẫn yêu vợ như xưa, không có gì thay đổi.

Ngày vợ mang bầu, vợ khóc suốt vì tủi thân. Công việc của anh nó vậy, thi thoảng phải đi làm xa, rồi về muộn, chứ anh nào có muốn. Nhưng không làm thì sao anh yên tâm được, anh phải có trách nhiệm với vợ và con mình chứ. Anh vẫn động viên vợ cố gắng, đừng suy nghĩ nhiều, dù thế nào thì anh cũng luôn yêu vợ. Anh biết, phụ nữ có bầu thường hay tủi thân, rồi nghĩ lung tung. Nhiều lần vợ nũng nịu với anh: “Anh à, đừng bỏ em nhé, em có bầu xấu lắm, mũi thì to, mặt thì phù lên, mắt sưng húp, người thì béo ị. Giờ em không chiều được anh, em sợ anh có người đàn bà khác”. Anh lại xoa đầu vợ và cười mỉm: “Ơ cái cô bé này hay, làm gì có chuyện ấy. Anh không yêu vợ, thương con thì yêu ai. Anh đang cố gắng lắm để con mình ra đời không phải chịu thiệt thòi đây này. Vợ yên tâm, trong mắt anh, vợ đẹp nhất!”.

Ngày vợ sinh, bận trăm công nghìn việc anh cũng gác lại, túc trực bên vợ. Vợ đã nắm lấy tay anh mà cố gắng, nhìn anh mà vượt qua khó khăn. Khi con trai của chúng ta ra đời, vợ đã khóc. Anh thì hạnh phúc lắm, vì từ giờ anh đã được làm bố. Còn có hạnh phúc nào hơn thế hả vợ? Anh hôn lên má vợ, “cám ơn em vì đã sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, bụ bẫm, anh được làm cha rồi”.

Vợ nhìn anh hạnh phúc, nụ cười của em lúc ấy mới đẹp làm sao. Vợ anh đã vất vả nhiều, đã mang nặng đẻ đau và sinh cho anh một đưa con thiên thần. Anh không yêu vợ thì yêu ai.

Ngày ở cữ, anh chăm vợ hết lòng, nhưng những lúc anh bận, anh lại nhờ mẹ lên chăm vợ. Anh thật sự không thể ở bên con cả ngày, anh cũng tiếc lắm. Những lúc ấy, anh hiểu vợ tủi thân, nhưng công việc là vậy, anh còn phải đi kiếm tiền, mua sữa cho con. Vợ nhìn anh mắt rưng rưng lệ. Anh hiểu rồi, đàn bà ở cữ là hay thế lắm.

Anh yêu em, yêu từ khi em là con gái, cho tới khi em làm vợ anh, em mang bầu, rồi em sinh con cho anh. Và giờ, anh cũng vẫn yêu em như thế.

Hết thời gian ở cữ, vợ bảo anh, vợ muốn đi làm lại. Anh thì muốn vợ ở nhà chăm con, nhưng vợ kiên quyết không chịu. Vợ bảo, không muốn là thứ vợ ăn bám chồng, rồi sau này chồng lại coi thường, không tôn trọng. Anh cười phì: “Đúng là cô vợ đa nghi, lúc nào cũng nghi cho được”.

Rồi có vợ khóc lóc khi đang nằm trên giường. Anh ôm vợ, muốn vuốt ve vợ thì vợ không cho. Vợ bảo: “Giờ em không tự tin cho anh động vào người em nữa, em xấu lắm! Người em đầy vết rạn, bụng thì đầy ngấn mỡ, không giảm cân được rồi, da cũng không thể mịn nhẵn như hồi con gái”. Anh chẳng nói gì, cứ túm lấy vợ mà ôm, vợ bực, hất văng anh ra. Anh bảo; “Ơ, em làm sao thế?” Mỗi câu như vậy thôi mà vợ khóc òa.

Rồi anh thấy vợ lên kế hoạch với mấy bà bạn là đi tập thể dục giảm cân. Có hôm anh còn nghe vợ nói chuyện điện thoại là đi làm đẹp da, đi thẩm mỹ hút mỡ cho đẹp, không thì chồng bỏ. Anh nghe mà nản cả lòng. Vợ còn nuôi con, sao lại nghĩ nông cạn như vậy. Trước giờ, anh đã làm điều gì để khiến vợ nghi ngờ đến thế? Tập thể dục thì khỏe người, anh đồng ý, nhưng hút mỡ, làm đẹp thì nhất định không.

Tối ấy, anh biết vợ phiền lòng vì chuyện này. Anh đã chủ động ôm lấy vợ mà xoa xoa ngấn mỡ. Anh thủ thỉ vào tai vợ: “Anh thích cái ngẫn mỡ thừa này của em, cấm không được đi hút mỡ đấy nhé. Anh cũng yêu cả vết rạn da trên bụng em, vì đó là kỉ niệm em ạ. Hãy coi đó là kỉ niệm, là điều chúng ta nhớ tới vì em đã sinh cho anh một thằng cu đi. Sau này con lớn, chúng ta tha hồ kể với con về chiến tích của em, con sẽ thích nghe và thích sờ bụng mẹ lắm! Em đừng có nghĩ vì em xấu đi sau khi sinh con mà anh chán em. Chẳng phải anh đã nói rồi sao. Anh yêu em, yêu từ khi em là con gái, cho tới khi em làm vợ anh, em mang bầu, rồi em sinh con cho anh. Và giờ, anh cũng vẫn yêu em như thế. Anh yêu cả ngấn mỡ thừa của em, vì đó là của em không phải của ai khác!”. Nói rồi, anh ôm vợ thật chặt như sợ mất vợ vậy. Vợ thì khúc khích cười rồi nắm lấy tay anh, khoảnh khắc ấy thật hạnh phúc.


Vợ à, đôi khi mọi thứ chỉ đơn giản như vậy thôi, không vì điều gì khác, chỉ vì ta yêu nhau. Yêu nhau thì có gì mà so đo tính toán. Vợ đừng tự ti mà hãy tự tin vào bản thân mình, vợ nhé. Ngấn mỡ thừa của vợ, anh đã quen rồi, giờ không có, khéo anh lại nhớ, vợ yêu của anh ạ! Đừng làm gì cả, cứ là vợ yêu của anh thôi!


Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Người Hà Nội ở Sài Gòn

Người Hà Nội ở Sài Gòn

''Tôi mới thấy bà đi qua cửa nhà tôi, đã lâu không gặp. Trông bà rất là Hà Nội''!

Đang vội vã trên một con đường ở Sài Gòn, nhận được tin nhắn: “Tôi mới thấy bà đi qua cửa nhà tôi, đã lâu không gặp. Trông bà rất là Hà nội!”. Ngày bận rộn dường như chùng xuống. “Vì bà đi nhanh nhưng vẫn rất đài các, thong dong”. Dường như chất Hà Nội vẫn có trong tôi, không chỉ vì giọng nói, dáng đi, mà còn vì nhiều điều khác, sau nhiều năm sống yên ổn ở thành phố nay đã trở thành thân thuộc.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

CHÓ BÁO OÁN "Kiếp trước con vật có thể là người"

(Kienthuc.net.vn) – Vì sao lại có những tin đồn chó báo oán? Loài vật có thực sự có “linh hồn”? TS Vũ Thế Khanh đã có những kiến giải dưới góc nhìn tâm linh.
Liên quan đến những thông tin dư luận đồn đoán chó báo oán sau vụ một thanh niên trộm chó bị đánh hội đồng đến chết tại thôn Trúc Hiệp (xã Hiệp Hòa, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng) vào đêm ngày 8/4, PV Kiến Thức đã có cuộc trao đổi với nhà nghiên cứu tâm linh, TS Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA).

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013


CỤCU

Cùng khởi đầu Cờ (C) đứng cạnh U
Sao cho rằng CỤ lớn hơn CU ?
Râu ria rậm rạp CU như CỤ
Da dẻ nhăn nheo CỤ giống CU
Chớ cậy ngày nay lên mặt CỤ
Mà quên thuở nọ vốn thằng CU
Lạ gì CU nặng CU thành CỤ
CỤ chẳng … nặng thì CỤ hóa CU

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Cuối năm rùi, cười thêm tí nhé ...

Một tờ báo có bài về giải Nô Ben văn chương

By hoanghoihan

Nhà văn Mạc Can cho biết nhận họ
hàng với người nổi tiếng là truyền thống
 tốt đẹp của nước ta từ hàng trăm năm qua
Ban tổ chức giải Nô Ben văn chương 2012 đã liên lạc với trang thông tin hàng đầu Việt Nam hàng trăm năm qua để làm nhà bảo trợ thông tin của giải thưởng thường niên uy tín này. Dù rất bận rộn xây tòa soạn từ lượng gạch tồn kho do Bùi Anh Tuấn và Xu-du để lại, nhưng Tinkhotin cũng quyết định dành sự quan tâm nhất định bởi cuộc đua năm nay có sự hiện diện của hàng loạt những danh sĩ có liên quan đến Việt Nam.
Trong một rừng những ứng viên văn học ấy, Tinkhotin đặc biệt lưu ý độc giả về một cái tên Mạc Ngôn, người mà rất nhiều người ra nhà sách đinh ninh là người Việt Nam. Thượng tọa Thích Đọc Sách trầm ngâm nói: “Mới đầu tôi cứ ngỡ Mạc Ngôn là bà con của Mạc Can viết Tấm ván phóng dao, càng đọc tôi càng tin cả 2 có bà con vì văn của họ rất giống nhau”.


Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

VỪA ĂN CẮP VỪA LA LÀNG!


Bạn Nguyễn thị Thanh của chúng ta gửi cho tôi bài này để chia sẻ với các bạn, cùng xem và bình luận nhé.

  by Trang Hạ on Thursday, December 20, 2012 at 4:42pm ·

Có lần, tạp chí Playboy chẳng đã từng đăng nguyên văn một cái khuyến cáo, chữ đậm, dài ngang hai trang : “Đàn bà làm nhiều việc nhà sẽ giảm hào hứng với sex!”. Khổ nỗi, chả mấy đàn ông đọc được thông điệp ấy vì họ mở Playboy ra toàn mải xem có mỗi ảnh minh họa thôi!
Cũng có bà vợ dũng cảm, thất bại sau khi đòi chồng bớt chầu bia bọt buổi chiều để về nhà giúp vợ lúc chiều tối, bà ấy bèn gửi tin nhắn tối hậu thư vào máy di động cho chồng:

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

KIẾP BÌNH AN


Sống một kiếp "Bình An" là được
2 bánh 4 bánh, đi được là được.
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được
Người xấu người đẹp, dễ coi là được

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Bài văn lạ "Thánh Gióng"


TS. Phạm Gia Minh vừa gửi một bài văn của một nữ học sinh trung học phổ thông với đề bài: “Phân tích truyện Thánh Gióng” đang phát tán trên mạng, được xem như “bài văn lạ, mới”, gây xôn xao.
Nguyên văn bài viết như sau (xin đăng nguyên văn, kể cả một số từ tạm gọi là “lỗi từ vựng” của thế hệ 9X):

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

TIẾNG VIỆT TUYỆT VỜI

TIẾNG VIỆT TUYỆT VỜI

Bài thơ này có 8 cách đọc. Có lẽ chỉ có tiếng Việt mới phong phú như thế !

1. Bài thơ gốc (bài 1):

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời
Thú vui thơ rượu chén đầy vơi
Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc
Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi
Qua lại khách chờ sông lặng sóng
Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người
Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng
Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

NHẠC CHẾ NÈO


MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Năm năm rồi không gặp
Từ khi anh phụ tình
Em lang thang thang khắp chốn
Ðời trôi như những lục bình...

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

NHẠC CHẾ


NHÀ NÀNG Ở CẠNH NHÀ TÔI

(Nghe nhạc chế đi ...các bạn ơi)

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái cọc để phơi áo quần
Hai người nhầm lẫn tứ tung
Nàng như cũng có cái quần giống tôi
Để rồi có một lần phơi
Thế nào tôi lấy nhầm ngay của nàng

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Thư giãn tí nhé...



Triết lý của thằng ăn mày

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.