Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỌC VÀ SUY NGẪM. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỌC VÀ SUY NGẪM. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
NHỮNG THỨ CẦN PHẢI QUÊN
Nhớ và Quên. Hãy nhớ những gì cần phải nhớ và quên đi những thứ đáng phải quên.
Trong cuộc sống của mình, bạn đã học được nhiều thứ, đó là học sự yêu thương, học được cách nhớ nhung một ai đó và bây giờ bạn sẽ học cách quên. Vì trong cuộc sống có những chuyện nên gìn giữ, nên cất giấu nhưng cũng có những thứ cần phải quên đi.
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012
TÌNH THƯƠNG KHÔNG LỜI
Cha tôi cứ âm thầm quan tâm mà tôi chẳng thể nhận ra.
Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.
Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.
Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012
CHUYỆN BÀ LÃO BÁN RAU
- Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm
Hằng ngày Bà lão vẫn ngồi bên gánh rau đợi chờ
- Ăn hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:
- Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012
NGHĨ VỀ ĐÔI TIẾNG XƯNG HÔ TRONG GIA ĐÌNH VIỆT NAM
Không biết có dân tộc nào ở trên thế giới, như người Việt Nam, dùng tiếng “nhà tôi” khi vợ hoặc chồng nói về bạn đời của mình với người thứ ba. “Nhà” gợi lên một hình ảnh lớn lao, vững chãi - dầu là nhà tranh vách đất và có ý nghĩa cố định. “Nhà” cũng là nơi đùm bọc, chở che, lưu trữ bao nhiêu giá trị về mặt tinh thần cũng như cất giữ bao nhiêu vốn liếng về mặt vật chất. Đó là khởi điểm để mỗi sáng mai con người cất bước ra đi, vừa là tụ điểm để khi chiều xuống con người quay gót trở về.
Đối với người Việt, nhà có ý nghĩa quan trọng chừng nào! “Sống cái nhà, già cái mồ”, nhà là điểm tựa, là dinh lũy trong cuộc sống, nhà bảo vệ con người trước những đe dọa thiên nhiên từ cái thời tiết bốn mùa mưa nắng đến thú dữ các loài.
Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012
NHỮNG THỨ ĐỪNG BAO GIỜ NUỐI TIẾC
NHỮNG THỨ ĐỪNG BAO GIỜ NUỐI TIẾC
Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối:
Một tình yêu đã ra đi (1) ; một người bạn không xứng đáng (2); ngày hôm qua (3).
Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.
Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012
ĐỪNG CHỜ ĐỢI
ĐỪNG CHỜ ĐỢI
Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối. Trong cuộc sống, chờ đợi có lẽ là một niềm hạnh phúc, nếu biết cách chờ đợi thì điều đó sẽ rèn luyện cho ta đức tính của sự kiên nhẫn vốn có. Nhưng cũng có những điều hết sức giản dị mà đôi khi ta đừng nên chờ đợi…
Đừng chờ đến lúc thời gian vụt trôi nhanh rồi mới ngồi thẫn thờ ngậm ngùi tiếc nuối, bởi trong thời gian đó bạn còn có thể làm được thật là nhiều thứ như đọc sách, chơi thể thao, nấu một bữa ăn thật ngon cho gia đình,…
Đừng chờ đến lúc người khác bắt chuyện với bạn trước rồi bạn mới đáp lại. Mà bạn hãy chủ động bắt chuyện với người khác vì có lẽ người đối diện cũng đang chờ đợi bạn mở lời trước thì sao. Hãy mạnh dạn lên và rồi một tình bạn mới sẽ đến với tất cả chúng ta…
Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012
NGUỒN GỐC LỄ VU LAN - NGÀY BÁO HIẾU
Rằm Tháng 7-
ngày lễ của người Việt được giới tăng ni Phật tử gọi là ngày Đại Lễ Vu Lan, dịp
đặc biệt để con cái báo hiếu các bậc sinh thành, tổ tiên đã khuất. Theo tín
ngưỡng dân gian, Rằm tháng Bảy cũng là ngày xá tội vong nhân, các nhà bày mâm
cỗ cúng chúng sinh.... Vu lan là dịp để tưởng nhớ và báo hiếu đến cha mẹ
Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012
CON ĐẶT ĐÂU CHA MẸ NGỒI ĐẤY
Nguyễn Duy An
LGT : Tác giả
Nguyễn Duy-An là cư dân Virginia, hiện là Vice President, phụ trách Infor-
mation Technology của NATIONAL GEOGRAPHIC. Lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ, ông
gửi một tự truyện và một truyện t́nh, đều bắt đầu từ B́nh Giả, một địa danh
quen thuộc của Việt Nam thời chiến. Chưa đầy 3 tuần sau khi bài lên Việt Báo
online, đă có hơn 3,600 người đọc “truyện t́nh cờ”, hơn 3,000 người đọc tự
truyện của chàng trai B́nh Giả. Cả hai bài hiện dẫn đầu trong số 10 bài có
nhiều người đọc nhất. Sau đây là bài viết thứ tư của ông, một truyện về quan hệ
cha mẹ con cái tại Hoa Kỳ.Một buổi chiều Chúa Nhật, vợ chồng tôi chở các con đi
tham dự buổi đấu bóng rổ chung kết giữa các trường Công Giáo ở Hoa Thịnh Đốn và
vùng phụ cận về; vừa bước chân vô cửa đă nghe tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi.
Vợ tôi nhấc điện thoại, nói chuyện trong giây lát rồi quay sang bảo tôi:
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012
HÃY NÓI THẬT VỚI NHAU ĐI !
Mạn phép bọ Lập copy bài này về chia sẻ với các bạn ạ !
Sắp đến ngày 30/4 rồi, cũng là ngày sinh nhật của mình. Mình thì già cỗi đi là lẽ đương nhiên, thế còn Đất nước? Sau 37 năm hòa bình thống nhất, 67 năm xây dựng CNXH, Đất nước ta đang ở đâu? Nếu nhìn bằng mắt thường thì thấy Đất nước mình không đến nỗi tệ lắm, chí ít cũng gấp 5 gấp 10 thời bao cấp. Nhưng sự thật thì thế nào? Báo Người lao động ( tại đây) cho biết: “Theo Báo cáo phát triển Việt Nam 2009 của Ngân hàng Thế giới, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.” Ngao ngán.
Lại càng ngao ngán hơn khi thấy một loạt những cái nhất của Việt Nam ta( Tại đây). Đây là thống kê của báo lề phải nhé, chứ không lại bảo của lực lượng thù địch đang cố tình bôi nhọ chế độ ta.
Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012
CÓ BỚT SỰ DỐI TRÁ ĐƯỢC KHÔNG?
Thêm một bài nữa , bài này tôi thấy cũng hay , mọi người cùng tham khảo nhé !...
HỒ BẤT KHUẤT

Hiện nay đại bộ phận chúng ta không đói, không khát nhưng luôn cảm thấy ngột ngạt, ấm ức, tức tối, vô vọng… Sở dĩ chúng ta có cảm giác này vì sự dối trá đang tràn lan trong cuộc sống.
Hầu như ngày nào chúng ta cũng “chạm trán” với sự giả dối, nhưng chúng ta lại cố tình lờ đi vì đấu tranh với sự giả dối không đơn giản chút nào. Có những sự giả dối vô hại, thậm chí có chút lợi ích nho nhỏ, nhưng đại đa số giả dối có hại – cái hại đó lớn tới mức làm băng hoại đạo đức xã hội, suy tàn quốc gia.
Ai cũng ghét sự giả dối nhưng hầu như ai cũng mắc phải
Trong những người trưởng thành, không ai dám chắc mình trung thực tuyệt đối suốt đời, vì cuộc sống phong phú, đa dạng phức tạp tới mức nhiều khi con người không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Rất nhiều người tự răn mình là không được dối trá. Họ đã cố gắng làm như vậy cho đến lúc hoàn cảnh bắt buộc họ phải nói dối. Lúc đó họ tự an ủi mình là sự nói dối của mình vô hại, thậm chí là có lợi nho nhỏ. Điển hình cho hoàn cảnh này là nhân vật bà xơ trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ” của V. Hugo. Bà xơ này chưa một lần nói dối nhưng để cứu Jean Valjean (người mà bà rất kính trọng) bà đã nói dối cảnh sát.
HỒ BẤT KHUẤT

Hiện nay đại bộ phận chúng ta không đói, không khát nhưng luôn cảm thấy ngột ngạt, ấm ức, tức tối, vô vọng… Sở dĩ chúng ta có cảm giác này vì sự dối trá đang tràn lan trong cuộc sống.
Hầu như ngày nào chúng ta cũng “chạm trán” với sự giả dối, nhưng chúng ta lại cố tình lờ đi vì đấu tranh với sự giả dối không đơn giản chút nào. Có những sự giả dối vô hại, thậm chí có chút lợi ích nho nhỏ, nhưng đại đa số giả dối có hại – cái hại đó lớn tới mức làm băng hoại đạo đức xã hội, suy tàn quốc gia.
Ai cũng ghét sự giả dối nhưng hầu như ai cũng mắc phải
Trong những người trưởng thành, không ai dám chắc mình trung thực tuyệt đối suốt đời, vì cuộc sống phong phú, đa dạng phức tạp tới mức nhiều khi con người không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Rất nhiều người tự răn mình là không được dối trá. Họ đã cố gắng làm như vậy cho đến lúc hoàn cảnh bắt buộc họ phải nói dối. Lúc đó họ tự an ủi mình là sự nói dối của mình vô hại, thậm chí là có lợi nho nhỏ. Điển hình cho hoàn cảnh này là nhân vật bà xơ trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ” của V. Hugo. Bà xơ này chưa một lần nói dối nhưng để cứu Jean Valjean (người mà bà rất kính trọng) bà đã nói dối cảnh sát.
1 ĐÁM CƯỚI VÀ 208.333 "MẦM NON ĐẤT NƯỚC"
Tôi đọc qua bài này thấy rất hay , muốn trích từ Blog Mai Thanh Hải qua để mọi người cùng đọc nhé .
Mai Thanh Hải - Mình đọc trên Dân trí (ở đây) bài “Siêu đám cưới một thiếu gia gây rung động phố núi”, thuật lại cái đám cưới của “con trai nữ đại gia buôn bán xuyên quốc gia Nguyễn Thị Liễu” ở Hương Sơn, Hà Tĩnh với con gái của 1 đại gia ở Hà Nội, hiện đang du học tại Singapore… Đọc xong, chịu không nổi, phải mở cửa phòng, ra ngoài sân đứng hút thuốc.Cái “siêu đám cưới” này được coi là khủng bởi có dàn xe rước dâu hoàng tráng khiến chiều tối qua (29/2/2012), hàng ngàn người dân Hà Tĩnh, sống hai bên Quốc lộ 8A, kéo dài từ ngã tư giao nhau giữa đường mòn Hồ Chí Minh và Quốc lộ 8A (thị trấn Phố Châu) lên thị trấn Tây Sơn, đã đứng chật đường ngó xem,làm Quốc lộ 8A nhiều đoạn bị tắc nghẽn.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)